Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

(W)




1. Dịu dàng như nước, tĩnh lặng như nước - đó là những cảm nhận đầu tiên của tôi về W.


2. Những lần trò chuyện đầu tiên với W, anh ấy khiến tôi có cảm giác mình như một bệnh nhân đang được điều trị bởi bác sĩ tâm lý. Thật vậy, bằng một cách tế nhị nhất W đang cổ vũ tôi, hãy nói nhiều hơn nữa với anh ấy, anh ấy ở đây và lắng nghe tất thảy những chia sẻ của tôi. Tôi để những tin nhắn kéo dài lâu hơn, chỉ bởi anh ấy đã nói, anh ấy sẽ là cuốn nhật ký sống của tôi.


3. Tôi không thích sự khéo léo quá mức khi nói chuyện của W. Ví như cách mà anh ấy sử dụng lời xin lỗi, rất dễ dàng để nhận được hảo cảm từ người khác. Nhưng  không may, với tôi mà nói những lời nói như thế không có quá nhiều ý nghĩa. Tôi lại không thích cho ai cái gì bao giờ, nên cứ cố tình làm ngơ như vậy.

Có đôi khi, người ta không cố tình thể hiện cho ai khác thấy, chỉ vì mọi thứ đều đã thành thói quen.


4. W bảo với tôi, đừng tin vào lời nói của đàn ông, nước mắt cũng có thể là giả, ngay cả anh ấy đôi khi cũng sẽ nói những lời tán tỉnh bâng quơ mặc dù không có ý xấu. Tôi mỉm cười, thật sự là một chàng trai thú vị, tôi đã thấy một con sói nháy mắt với thỏ con: cuộc rượt đuổi của chúng ta bắt đầu.

 Tôi nói, không sao hết, nếu điều đó khiến tôi vui. Nếu tôi có thể ngã lòng trước những lời tán tỉnh đó thì cũng tốt thôi. Tôi không tốt đẹp như trong tưởng tượng của anh ấy.


5. Đó là một mối quan hệ lạ lùng, nó ăn bớt giai đoạn liên tục, lại như chưa thực sự bước vào giai đoạn nào. Tôi sẽ kể cho anh ấy nghe, một cách thẳng thắn nhất, về những điều chưa từng kể với ai, những điều tôi cũng không hề muốn đối diện dù chỉ trong ý nghĩ. Như thể, anh ấy là người thân thiết nhất trong tâm tưởng.


6. Tôi nói với anh ấy, tôi không tin tưởng ai cả, ngay cả bản thân mình cũng không.

 Anh ấy nói anh ấy thương tôi, một cách thật lòng. Tôi nói, tôi cũng phải lòng anh ấy mất rồi.


7. Tối không thích anh ấy quá nhiều. Chưa từng có bất kể điều gì từ anh ấy cuốn hút tôi. Nhưng tôi lại thường có cảm giác quyến luyến anh ấy đến mức không thể kiềm chế, cũng không muốn kiềm chế.

 W không thương tôi nhiều như đã nói, anh ấy chỉ đang cô đơn, cũng như con mèo nhỏ đang co mình trong đêm lạnh là tôi thích sự ấm áp từ anh ấy - W cũng tìm kiếm điều tương tự.


8. Lần đầu tiên tôi tức giận với W. Anh ấy nói một cô gái như tôi xứng đáng được hạnh phúc nhưng lại giữ những ý nghĩ sẽ khiến tôi tổn thương.

W nói, anh ấy muốn thử những mối quan hệ khác trước, không vướng bận hay lo nghĩ quá nhiều.

W nói, anh ấy chỉ đang hư hỏng trong ý nghĩ.


9. "Khoảng cách giữa hai chúng ta thực sự rất xa. Khi bạn không thể nhìn thấy nỗi buồn của mình. Mà mình cũng không có cách nào chạm đến nỗi buồn của bạn. Chỉ có thể đứng từ xa nhìn lại như vậy. Khi những cảm xúc gặp nhau trong tích tắc. "

W nói, anh ấy sợ cảm giác này. Tôi cũng vậy.


10. Chúng tôi thi thoảng sẽ chơi một trò chơi tên gọi là yêu thương. Là giả, bởi không ai yêu thương ai nhiều đến vậy, chỉ đang giả vờ là mình có tất thảy những cảm xúc ấy, cư xử như những người thân thiết nhất. Từ đầu đến cuối không ai quên rằng tất cả những điều đang diễn ra chỉ là một trò chơi nhỏ mà thôi. Cả tôi và anh ấy đều đang treo nặng lý trí của mình trên con tim thi thoảng mới lệch nhịp.

W nói rằng tôi đang bẫy anh ấy. Đúng vậy, tôi muốn anh ấy bước về phía mình. Chẳng vì sao cả, tôi chưa một lần nghĩ về những chuyện sau đó. Nhưng W cũng vậy, chúng tôi chỉ đang làm những điều giống nhau, trong vô thức.


11. Tôi là cô gái của những giấc mơ, của ánh sáng rực rỡ và của những vụn vỡ tan tác trong màn đêm, tất cả những gì tôi có đều không thật. Tôi không kỳ vọng vào bất cứ điều gì.

Anh ấy là là xoáy nước sâu mà tôi không cho phép mình lại gần, cũng không có cam đảm dò xét. Sự dịu dàng của anh ấy không thật, tôi để những ý nghĩ của mình tự do trong những giấc mộng nhưng không thể lún sâu trong thực tại.


12. "Mình không thích nghe những lời xin lỗi, giải thích, hứa hẹn. Với mình đó không phải là những lời có quá nhiều ý nghĩa. Càng mất giá trị hơn khi mà nó được lặp đi lặp lại nhiều lần như thế. Mình đôi lúc sẽ nói không sao cả, không có nghĩa là mình đầu hàng trước phép lịch sự giản đơn như thế, chỉ vì mình mệt mỏi và không muốn kéo dài vấn đề ấy mà thôi. Nhưng mình không quên. Mình không muốn tha thứ cho tất cả những người có lỗi với mình. Mình là đứa độc đoán, cực đoan vô cùng. Mình chỉ tin vào những nhận định của mình. Mình sẽ lắng nghe nhưng chấp nhận được bao nhiêu thì cũng còn tùy. Vậy nên hãy xin trân trọng những khi nói vậy với mình. Mình không là ai cả nhưng mình không đủ bao dung và im lặng chấp nhận mọi chuyện như vậy đâu."

Lần thứ hai tôi tức giận với W.

3.11.14
___


Tôi kể với anh ấy phần tiếp sau của câu chuyện.

Bởi vì, tôi thua rồi.

20.11.14
___