Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

9.8

Hây, mình đây. Mình cảm thấy buồn bã quá. Dạo gần đây mọi thứ cứ bị gì vậy?

Mình vẫn đang rất chăm chỉ cho mọi thứ. Yoga, tiếng anh, và thiết kế. Đó là những thứ chiếm hầu hết thời gian của mình gần đây. Mình thường bắt đầu mỗi sáng bằng "My Everything" - bản nhạc mình gửi cậu ấy như một động lực. Hoặc một bản nhạc sôi động nào đó, rock chẳng hạn - bạn DK cứ liên tục đưa cho mình những bản nhạc như thế. Thay vì một cái gì đó nhẹ nhàng êm đềm thì mình bắt đầu tìm kiếm một cái gì đó thú vị, ngập tràn năng lượng hơn nữa.

Khi mình thấy vui mình sẽ nghĩ muốn thử vài môn thể thao khác để luyện tập, nghĩ về những câu định nói bằng tiếng anh trong suốt chặng đường đi. Và khi cảm thấy hơi mờ mịt thì mình vẫn sẽ cố gắng để mọi thứ không gián đoạn.

Mọi thứ vẫn được tiến hành đều đặn, mình đang sống thật tích cực, vậy nhưng giờ thì mình đang trong trạng thái mờ mịt ấy này. Có vài điều ở chỗ công ty khiến mình stress. Nhìn về bản thân mình và sự bất mãn với mình gia tăng. Và, con Bi biến mất rồi.

Mọi thứ hôm nay khiến mình cảm thấy khó thở quá.

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

...



3.8

Tôi cảm thấy uất ức dã man. Hôm nay đụng phải việc gì cũng gặp trắc trở. Tất cả. Từ dĩa phở xào sợi khét sợi không bữa trưa. Cho đến cả vài phút cuối ngày, khi tôi login bằng fb nọ thì thấy chảng trai năm ấy đồng ý kết bạn, lời kết bạn từ vài trăm ngày trước mà tôi quên không hủy đi. Còn nữa, tôi thấy tên cậu ấy trong friendlist của Crush hiện tại.

Cái chuyện tình hồi ấy nhắc lại giờ vẫn thấy muốn đập đầu vào gối chết Quách luôn cho rồi. Vì sao tôi lại đi thích cái thằng con trai đã thích cái đứa bên cạnh nó mất rồi? Vì sao lại là đứa cứ luôn hét vào mặt tôi thế này thế khác. Là cái đứa rồi cũng bắt nạt tôi khi đó.


Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

31.7

Ngày cuối cùng của tháng Bảy.

Có duy nhất một chuyện hay ho trong ngày. Đó là về buổi tập Yoga đầu tiên.
Lại một sáng đẹp trời, sau hôm ủ rũ vì chuyện thất tình. Tôi bỗng muốn tập Yoga, Gym, hay bất cứ môn thể dục thể thao nào đó. Một nửa nguyên do thì không thể không thừa nhận, việc rút lui do thiếu tự tin và chẳng tìm thấy một cơ hội nào cũng đả kích tôi ghê lắm. Cậu ta quá xuất sắc. Nhưng việc tôi thiếu tự tin cũng chẳng thể chấp nhận được. Vậy nên dù cho chẳng còn cơ hội nào đi nữa thì tôi cũng muốn phải làm một điều gì đó sau chuyện này.

Nửa nguyên do còn lại thì bởi bệnh tái phát. Cũng như việc đột nhiên tìm đến cậu ta sau một giấc mơ thì khi bắt đầu nảy ra ý tưởng này vào sáng đẹp trời nọ thì tôi không thể trì hoãn việc thực thi nó. Như mọi ý nghĩ điên rồ - nó có thú vị không? có thoải mái không? thú vị thì còn chần chừ gì gì mà không thử cơ chứ? Kiểu vậy.

Trừ chuyện đó ra, thì hôm nay là một ngày chán lắm. Sau khi đi tập về, ông trời còn dội vào mặt tôi một trận mưa té tát. Cho chừa thói mơ mộng không đâu.

Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

27.7

1. Hôm nay là ngày thứ 3, tôi ủ ê nhận thấy là giấc mơ của mình về cậu bạn bác sĩ kia quá mong manh nên đành khép lại câu chuyện ở đây. Tôi có thích cậu ấy đâu, tôi chỉ thích giấc mơ của mình. Nhưng sao tôi vẫn thấy buồn quá.

Tôi đã nghĩ gì ấy nhỉ, khi tôi liên tiếp từ chối những người khác vậy mà lại hành động như thế sau 1 giấc mơ.

2. Gần đây tôi ghét một người dữ dội. Sự đỏm dáng của anh ta khiến tôi gai mắt. Nói chuyện vô duyên đến mức chỉ muốn quăng nguyên chiếc dép vào mặt. Đã vậy còn không yên tĩnh được một chút, lúc nào cũng tìm mọi cách gây sự chú ý.

Tôi biết mình không nên thế này, những cảm xúc này chỉ khiến tôi tự làm mình mệt thêm.

Những năm này, luôn dặn chính mình là phải kiềm chế cảm xúc thật tốt. Cố gắng giữ bình tĩnh trong mọi chuyện. Dù đã tốt hơn so với trước nhưng vẫn chưa đủ dùng. Việc giả vờ bình tĩnh và bình tĩnh thực sự cách nhau xa quá. Giả vờ thì chỉ làm được ngoài mặt mà thôi, nội tâm thì đang cuộn sóng ấy chứ. Nhưng chỉ nguyên việc giả dối ấy thôi cũng chẳng dễ dàng gì . Khó sống quá đi mất :"<

My Garden