Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

Mùa hè dớ dẩn

​1. Mấy hôm nay Hà Nội nóng lắm. Tôi chẳng mấy khi đi đâu xa Hà Nội dài ngày, để trải nghiệm rõ hơn, vùng không khí ngoài bầu trời thủ đô này thế nào. Trừ núi, trừ biển, các nơi khác thế​​ nào? Có bức bí như chỗ tôi ở bây giờ không. Tôi cứ tưởng tượng ra nơi mình ở là cái lòng chảo nóng. Sao lại đày đọa người ta trong không khí luôn được hâm nóng thế chứ.

Nóng vậy, nên mua gì cũng đặt online. Lại những ngày đợi hàng và mở hộp với tâm trạng băn khoăn như đánh xổ số.

Cơn gió bất chợt từ cuối chiều làm cái chảo bị dội đỡ một lúc, tự nhiên như trở lại mấy ngày đầu tháng năm, khi hoa sữa bất chợt bung xoè giữa nắng. Tôi ngồi ban công và nghe gió rì rào lao xao. Chờ mãi. Tối nay mưa chứ nhỉ?

2. Tôi làm chỗ mới được nửa tháng, mọi thứ đều như tôi mong đợi. Chỉ còn vấn đề của bản thân tôi. May mà tôi chẳng ghi vào kế hoạch trong tương lai là sẽ cưới một ai đó, nếu không tôi sẽ mệt mỏi cỡ nào với hi vọng đấy. Tôi luôn lo lắng những khó khăn khi phải hoà nhập với một tập thể mới. Tôi tự ti vì sợ bản thân mình sẽ kì lạ và tách biệt với hết thảy. Tôi không thích phải ép buộc bản thân mình. Bất kì việc gì phải cố thì cũng khiến tinh thần người ta mệt mỏi. Kiểu như, cười trước những chuyện mình chẳng thấy buồn cười gì sất. Nó ngớ ngẩn và dớ dẩn đến nỗi không dám soi gương nhìn vào chính mình. Thế nhưng, tôi có thể làm gì đây? Lần trước và trước nữa, tôi đã làm gì nhỉ, cố hết nổi thì vênh hàm trở thành cái đứa chẳng đặt người khác vào mắt. Tôi chỉ làm được mấy cái cực đoan tuyệt đối, không biết làm sao để hài hoà ở chung với hầu hết mọi người. Ấy vậy mà, tôi cũng đến cõi đời này ngót ngét gần ba chục năm, sống với cái kiểu như vậy.

Nhưng tôi vẫn sẽ cố đấy, chuyện ở công ty, vì những suy khác khác của mình.

3. Có một chuyện thú vị nho nhỏ. Tôi tình cờ biết được rằng chúng tôi làm chung một công ty, dù kẻ bắc người nam, chẳng khi nào đến gần nhau trong một không gian dù có sợi dây kết nối ấy. Cô gái ấy là người đã rời blogspot cách đây sáu năm, chỉ là một người mà tôi đã follow nhưng chưa từng nói với nhau câu nào. Cô ấy không biết tôi, tôi cũng chẳng định nói điều gì. Chỉ là thấy thú vị vì cái sự tình cờ này thôi.


Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2019

2.6

"I have a dream, a song to sing
To help me cope with anything
If you see the wonder of a fairy tale
You can take the future even if you fail
I believe in angels
Something good in everything I see
I believe in angels
When I know the time is right for me
I'll cross the stream, I have a dream
..."

Rồi thì, tôi cũng mơ hồ tìm thấy hướng đi của mình. Sau một buổi trò chuyện vô tình với một người chị. Tôi đã hiểu vì sao mình cứ loanh quanh trong cái ý nghĩ ấy không thoát ra được. Lối đi đó, mặc dù vẫn còn không quá rõ ràng, không chắc đúng sai, nhưng ít ra tôi cũng thấy được hướng để mình bước tiếp thay vì bế tắc đứng một chỗ. Và cũng chẳng dễ dàng gì trong từng bước.

Hôm ấy, điều kì diệu đến với Tottenham, còn hi vọng nhỏ của tôi vụt tắt.
Hơn nửa tháng sau, tôi bất ngờ nhận được kết quả tôi đã trông đợi khi trước. Đó không chỉ là một công việc, đó còn là một bước đi quan trọng. Vậy nên tôi cứ tự nhủ mình, nhất định phải làm được.
Ngày mai là ngày đầu tiên đi làm. Bởi vì cái kì vọng đó mà lo được lo mất, tự dưng căng thẳng quá sức. Nhưng tôi lại chẳng chia sẻ được nó với ai. Có thể, ngay sau đó thôi rồi tự tôi sẽ nói lời thừa nhận thất bại của mình, hoặc nhận ra nó cũng không giống như mong đợi của mình. Và kế hoạch của tôi sẽ chững lại sao. Tôi cứ không bình tĩnh được và những suy nghĩ khá tệ mọc như nấm sau mưa.

Bởi vì, tôi mới vừa thất bại trước đó không lâu. Tôi đã từ bỏ một công việc, dù rằng chỉ nên tính là không phù hợp thì không tiếp tục, dù tôi cũng đã cố gắng hết sức trước khi từ bỏ... nhưng dẫu vậy, diễn biến không thuận lợi ấy khiến tâm lý của tôi dao động, tôi lo lắng mình sẽ tái diễn nó.

Tôi nhớ đến điểm sáng duy nhất sau cuộc chia tay ấy, tôi có một người bạn mới. Một cô gái từng bảo với tôi rằng cô ấy sẽ bảo vệ tôi. Không rõ vì chúng tôi hợp tính, hay vì cô ấy cảm thấy tôi quá mong manh dễ vỡ. Sau khoảnh khắc sửng sốt, tôi nghĩ là mình đã có chút cảm động. Dù chỉ là một lời nói nhưng bao lâu rồi tôi chưa nghe về điều đó, lại từ một cô gái.

Đừng căng thẳng nữa nhé, cũng đâu đáng sợ đến vậy.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019

...

​Th, chị chưa bao giờ tự nhận mình là một người tốt cả. Mỗi lần nhìn lại, luôn thấy cả tá sai lầm đáng hổ thẹn. Trong mắt rất nhiều người, chị đã sống rất tồi. Trong vô thức ch​​ị đã sống mà không kiểm soát được điều mình làm. Tệ hơn nữa là dù nhận ra được điều không đúng ấy, chị cũng không làm gì để thay đổi cả. Chị không biết làm những điều ấy. Chị vẫn không biết cách chung sống với người khác, không thể làm người tốt trong mắt người khác được.

Chị chỉ có thể vờ như không thấy những điều đó, che kín đôi mắt mình, che kín đôi tai mình. Để tỏ ra không biết gì mà sống tiếp. Thật ngớ ngẩn phải không, một kẻ ích kỉ và lương tri của cô ấy.

Chúng ta có giống nhau hay không?

Nhưng dù bản thân có tồi như thế, chị cũng không cho người khác có quyền tổn thương đến mình. Bởi vì đã xước xát đến nhường ấy.

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2019

6.5

1. Buổi đêm trời mưa lớn, tôi chạy xuống phía cuối sân để ngó lũ mèo. Chiếc đèn mờ nhạt của nhà vệ sinh ở góc xa nhất sau vườn đang sáng. Có tiếng động loẹt quẹt hòa với tiếng mưa. Vào giờ giấc như thế, trời đang mưa, vậy mà có người đang dọn dẹp nhà vệ sinh. Các dãy chuồng chó, mèo, gà xung quanh đều đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Đó là một thanh niên trẻ, tuổi chỉ xấp xỉ tôi lúc đó. Cậu ta là chủ nhân của chiếc xe trông khá là kì lạ đỗ ngay trước cửa, tôi đã loáng thoáng thấy nó qua khe cửa. Việc làm của cậu ta, không hiểu sao trong giấc mơ của tôi nó mang hàm nghĩa tống tiền, cậu ta làm và bắt chúng tôi trả một khoản tiền.

Cậu ta và cô em gái sống cùng với chúng tôi vài ngày. Cả hai đều nghiện thuốc lá. Tôi chưa thấy cậu ta hút lần nào, chỉ thấy cô em gái phì phèo khói một lần, người ta bảo rằng thứ thuốc ấy cũng chỉ cậu ta mới chịu (đứng cạnh) nổi.

Những việc cậu ấy làm, thực chất là để kiếm tiền chữa bệnh cho em gái.

Giấc mơ mà tôi nhớ được lúc sáng nay, thực ra nó còn rất nhiều chi tiết mà tôi không nhớ được. Tôi còn nhớ, cuối cùng tôi định nói điều gì đó với cậu ấy, mà không kịp.

Khung cảnh của giấc mơ cũng không phải là cảnh thực trong hiện tại. Là ở nhà cũ. Có thể tôi đã lưu giữ cảnh tượng một lần trông thấy vào buổi đêm, nên sau này tái hiện trong mơ nhiều lần. Trăng sáng vằng vặc, chiếu ánh sáng xuống khu vườn nhiều lùm cây tối đen, sau bức tường cũng là những bụi chuối thi thoảng xào xạc chạm nhau. Nhà vệ sinh ở tận cuối vườn. Lần nào tôi mơ về cảnh tượng đó cũng mang màu sắc ma quái.


2. Hôm trước tôi dọn tủ quần áo, bỏ đi đến hơn nửa tủ những đồ tôi đã không dùng đến. Còn có một quả thông nằm gọn trong góc từ bao lâu. Lần nào cũng lôi ra rồi bỏ lại. Tôi không nhớ rõ tôi đã mua nó từ khi nào. Có thể là trong chuyến thăm quan đến Đến Hùng, hoặc Hồ Tiên Sa. Năm tôi học lớp Năm hay lớp Chín? Tôi nhớ mình đã có một quả thông và một giỏ cây lá tím. Quả thông bỏ mãi nơi tủ quần áo, vì nghe cô bán hàng bảo nó có thể đuổi gián. Cây lá tím mọc quanh lối đi sau vườn, chen chúc cùng tía tô, kinh giới, bạc hà, ngải cứu...dưới tán bưởi.

Quả thông tõe cánh, vậy mà cũng đã hơn chục năm rồi.


3. Lại chuyện mối mai. Chiều nay lúc tôi đang nấu cơm, mẹ tôi nói chuyện thế nào lại nhắc chuyện con bé con cô giáo mầm non cạnh nhà tôi ngày trước đã có hai con. Đứa lớn cũng năm tuổi rồi. Thế là vòng về chuyện của tôi. Mẹ tôi không thường nhắc về chuyện này nhiều, tôi cá rằng mấy vụ "muốn có cháu bế" các kiểu không phải cái mẹ tôi quan tâm. Mẹ tôi chỉ là cứ muốn tôi kiếm được một anh chồng gần nhà, nên thi thoảng tôi lại nhận được một đề nghị xem mắt "người gần nhà".

Lần này mẹ tôi hỏi dò, về cái tên chủ tiệm bánh ngọt trong phố - cái tên mà không hiểu sao lại có cả zalo lẫn cả hai fb của tôi (mẹ tôi cũng không biết). Tôi cứ ngỡ rằng mức độ bảo mật của mình cũng khá lắm, cho đến khi tên đó xuất hiện vào một ngày xấu trời, ib hết nick này đến nick khác. Mẹ tôi mấy lần hỏi han, nó bảo nó nhắn cho mày nhưng không thấy mày nhắn lại. Chị hàng xóm móc mỉa (với mẹ tôi), rằng không thích thì cũng phải nhắn lại cho người ta chứ, dù gì cũng người làng người nước. Không biết chị ta đóng vai trò gì trong chuyện này. Tôi thì, ngay khi thấy cái tin nhắn chờ: mình làm quen nhé em, tôi đã giật mình block luôn cái fb của anh ta rồi.


4. Dù không biết liệu mình có pass qua vòng phỏng vấn ở nơi đó không, nhưng tôi vẫn đang cố gắng ôn lại vài kiến thức mà có thể sẽ cần đến, nếu tôi may mắn thông qua. Lâu lắm rồi mới động đến Animate, cài phần mềm cũng cài nhầm. May có bạn Tester có tâm nhất trái đất chỉ cho.


5. Son Heung Min!!!



Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2019

3.5


​Mưa đêm lắc rắc. Mới vào hạ mà thời tiết đã có vẻ khắc nghiệt lắm. Đã có hôm oi nóng, con Bú Dù chạy trên mái tôn mà thở không khép miệng. Cũng có mấy lần mưa giông sấm sét sáng trời.
​​
Tôi đang cố gắng để điều chỉnh lại giờ giấc sinh hoạt và sức khoẻ của mình để chuẩn bị cho việc đi làm trở lại. Tôi có đi phỏng vấn một chỗ làm việc vào hôm nay, mọi thứ cũng không quá thuận lợi nhưng tôi khá thích những điều kiện ở nơi đó nên bây giờ vẫn hơi thấp thỏm băn khoăn đợi kết quả.

Thế giới của tôi dạo gần đây khá an tĩnh, tôi ở yên trong cái vòng tròn của mình, không tìm kiếm cũng không kết nối. Nhưng trong cái sự đơn điệu ấy, không hiểu sao những giấc mơ nhiều màu sắc lại luôn xuất hiện. Thế giới trong mơ của tôi đang phong phú hơn cả cuộc sống, ý nghĩ của tôi hiện tại. Và theo chiều hướng tích cực nhiều hơn. Chỉ tiếc là tôi thường không nhớ được đầy đủ. Nó xuất hiện cùng cảm xúc tràn đầy mỗi sáng, mờ nhạt dần và biến mất tăm lúc cuối ngày.