Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

Midori

​​
1. Hoa diên vĩ nở tím bên đường


Chẳng biết từ khi nào diên vĩ đã lấp đầy ven đê. Mỗi sáng hoa nở thành những khoảng tím kéo dài xa tắp. Những buổi chiều về, xác hoa đã rải rác dọc hai bên đường.

Mấy hôm trời mưa to, mùi đất mới xới, mùi cỏ cây hăng hăng sau mưa tràn ngập con đường mình đi làm ban sáng. Tưởng như đã lâu lắm rồi mình chẳng nghe mùi đất, mùi nhựa cây gần gũi như thế.


2. Biển


Mình không thích biển nhiều như thích núi. Có thể là từ khi ​​những ​bức hình chụp trên biển ​của R và cô gái đó rút cuộc đã khiến mọi thứ trong cuộc sống của mình đảo lộn hoàn toàn. Có thể cũng là bởi mình xa biển lâu quá. Đã rất lâu rồi mình chẳng muốn đến biển.


​Với một tỉ năm xa cách, gặp lại sẽ vui chứ?


​3. Midori


​Midori có nghĩa là màu xanh lá, là hi vọng.

Khi Midori bước vào cuộc đời Toru, cô ấy ngập tràn sức sống và hi vọng, giống như màu xanh lá mùa xuân vậy. Và P cũng là Midori của mình, là giấc mơ ngắn ngủi từ ba năm trước về một mùa xuân rất đẹp. Nhẹ nhàng như mùi nhựa thơm từ cây cỏ non hay bông hoa nắng mới lên của sáng sớm, chẳng có một vệt xước hay một câu trách than còn giữ lại. Khi chia tay lúc đó mình đã không khóc, "thích" là thứ tình cảm chẳng đau lòng ai, và những điều đẹp đẽ về nó sẽ được lưu giữ mãi.

Chì là khi vô tình thấy hình ảnh cô gái cậu ấy thích tối qua, mình có cảm giác giống như một thứ gì đó mình cất giữ trong lòng đột ngột bị đánh cắp, mãi mãi. Mình không buồn, chỉ thêm một phần trống rỗng, tựa như ai đó cào trúng cây kẹo bông.

Cô gái ấy rất xinh đẹp, vẻ đẹp đến mình cũng ngưỡng mộ nữa.

​“Tớ thực sự thích cậu, Midori à. Thích lắm.”
“Lắm là bao nhiêu?”
“Là như một chú gấu mùa xuân,” tôi nói.
“Một chú gấu mùa xuân ư?” Midori lại ngẩng lên. “Thế nghĩa là sao? Một chú gấu mùa xuân.”
“Cậu đang bước đi trên một cánh đồng, chỉ có một mình, vào một ngày xuân, và chú gấu con bé nhỏ đáng yêu ấy, với bộ lông mượt như nhung và cặp mắt nhỏ sáng ngời chạy tới đi cùng với cậu. Và nó nói ‘Xin chào tiểu thư. Có muốn lộn nhào với tôi không?’ Thế là cậu với chú gấu chơi với nhau cả ngày hôm đó, quấn quít trong tay nhau, lăn mình xuống triền đồi phủ đầy hoa cỏ ở đó. Hay chưa nào?”
“Ờ. Thật là hay.”
“Tớ thích cậu đến như vậy đấy.”​


4. Dâu tằm

Ly rượu dâu đầu tiên của mẻ rượu mới ngâm năm nay, ngọt và đắng, chẳng đủ chếnh choáng dù chỉ một chút. Không biết là mình pha sai rồi hay là do tửu lượng rất tốt. Nhưng mùi thơm và hương vị không giống với ly nước dâu mình vẫn nhớ mãi của gã đó, mùi hương khiến người ta không phân biệt nổi là rượu hay siro, chỉ một ly nước mà hương thơm say đổ cả căn phòng.


5. Tháng Năm Vội Vã

Hết tháng Năm rồi, Sắp hết nửa năm rồi. Từ khi mình đến đây, ba năm, rồi năm năm. Thời gian trôi thật mau. Mình chẳng viết được nhiều như trước vì mình sống vội vã quá, đêm cũng chẳng dài nữa. T hỏi mình bây giờ cảm thấy thế nào, mọi thứ ổn chứ. Mình chỉ bảo mình thấy mọi thứ đều nhạt nhẽo, không còn nhiều cảm xúc quá mức nữa. Thế nhưng như thế là tốt hơn hay tệ hơn khi trước? Mình thậm chí đang nhớ mình của năm năm trước.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

30.4

1. Mẹ nuôi của bố tôi, mẹ của người bạn thân nhất của bố tôi có ba người con trai. Người đầu tiên, người thứ hai, tính thêm cả đứa con nuôi là bố tôi đều đã mất. Ở lưng chừng cuộc đời, so với bà tôi thì họ chỉ là những đứa trẻ chỉ mới đi được nửa chặng đường đời. Chú út giờ cũng mỏi mệt từng ngày với căn bệnh ung thư.

Sự ngắn ngủi của cuộc đời, những căn bệnh đột ngột và không cách nào chống cự khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

Tôi không còn căng thẳng với mẹ tôi về chuyện lúc trước nữa, cũng không nhất định ngăn cản bà bằng mọi cách. Dù nỗi lo vẫn còn đó. Nhưng bất kể thế nào, tình yêu vẫn là một món quà quý giá trong cuộc đời mà không phải lúc nào mong ước cũng nhận được. Hạnh phúc là thật, dù tất cả những điều làm nên nó có là sai trái hay giả dối, phải không?

2. Sau khi hoàn thành xong kế hoạch dài hơi của mình, tôi lại cảm thấy không chắc chắn lắm. Tôi đã có được thứ tôi muốn lúc đó, nhưng tôi của lúc này không hài lòng.

Tôi đã tìm được một phần câu trả lời cho vấn đề cứ quanh quẩn trong đầu tôi dạo này, đúng hoặc sai tôi sẽ dùng thời gian nhanh nhất có thể để nghiệm chứng nó. Việc tháo bỏ được một phần khúc mắc đó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

3. Mùa hạ của bia, những thứ đồ uống màu mè, váy áo xinh đẹp và những cơn đau đầu đến rồi nhỉ.


Q hỏi tôi thích bia gì nhất, tôi bảo: Bia Hà Nội! Nhưng bia Sài Gòn tôi cũng uống - kỳ thực không biết kén chọn là gì hết :)) Q bảo Q thích Corona .





Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2018

...



Đó là những tháng năm bình lặng
Bao lâu rồi ta chưa đi đây đó ngắm nhìn
Bao lâu rồi chẳng có bạn bè ghé thăm
Cùng nhau uống cạn bình rượu gìn giữ đã lâu
Nhận được thư từ phương xa
Nghe cố nhân kể chuyện đời thường bình dị
Nhận được bưu thiếp mừng sinh nhật
Anh đã xoay ghế ngồi nơi đó tự khi nào
Ánh chiều tà soi lối bên khung cửa sổ
Mang theo tia nắng cuối ngày trải dài khắp hành lang
Em ngồi xuống đối diện nhìn anh khẽ lên tiếng
Mèo con đã trốn ra sân sau từ lúc nào


Gió mưa cứ tới - Lục Ức Mẫn ( Lỡ Chúng Ta FA Cả Đời Thì Sao?)

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

20.3

- Này, sao im lặng thế??
  Cả ngày chẳng nói câu nào
  Chị cứ phải với ra đằng xa để nói chuyện

- Em đổi chỗ đây!

- Thôi, đi đến đâu tai họa chỗ ấy, hãy để chị gánh chịu cái tai họa này thôi  :))

...



“Tôi có từng nói mình rất sợ con người không nhỉ? Đúng vậy, tôi sợ lắm. Lúc nào trong đầu tôi cũng ám khói cảm giác rằng chúng ta thật đơn lẻ. Chúng ta sinh ra và chết đi với số phận độc nhất của bản thân. Chúng ta cô độc trong cuộc đời mình. Dẫu ra sao thì đến cuối cùng, tôi nghĩ, chúng ta vẫn sẽ cô độc mà thôi. Trong cuộc đời này.”


- Thành phố đặt một chân

My Garden