Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

6.9


Ngày mai, mọi thứ sẽ tốt hơn phải không?

Khi mình 20, lúc mình thấy đau đớn, cả cơn đau òa vào từng ngóc ngách trong tâm hồn mình. Khiến mình chỉ muốn hét lên thật lớn, giàn dụa, giằng co. Mọi thứ chân thật và rõ ràng hơn so với bây giờ. Nhưng nỗi đau dù đến thế nào đi nữa, mình biết nó sẽ trôi qua, mọi thứ sẽ dịu lại. Mình còn một khoảng thời gian rất dài để làm lành những vết thương.

Khi mình chạy gần đến vạch kim 30, chỉ riêng việc thời gian trôi đi cũng đã để lại trong lòng những bất an, những điều quý giá đang dần biến mất. Nỗi buồn của mình thì ở lại, ngụp lặn cùng những trận bất an.

Mình chưa bao giờ thực sự ổn cả, dù thời gian đã trôi qua nhiều như thế. Mỗi khi có một việc gì đó tồi tệ xảy ra, tất cả những thứ mình giấu kín sẽ trỗi dậy nhấn chìm mình.




Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018

3.9

1. Lớp học Digital Penting

Một buổi sớm thức dậy, ý nghĩ về việc phải đi học vẽ rực cháy trong tôi (haha), cái đoạn stt tôi đọc được trên Fb hôm trước đó cũng góp phần thôi thúc. Vậy là tôi đăng ký khóa Digital Penting Basic rồi. Sáng nay cũng đi rinh một chiếc wacom về.

Vốn dĩ ý định của tôi là một lớp về màu nước hoặc phong cảnh ngắn hạn. Tôi muốn học vẽ cho vui thôi. Mà thấy lớp học này lại dao động mãnh liệt rồi chốt luôn.

Hai năm trước khi quay qua lĩnh vực đồ họa này thì tôi muốn mình sẽ làm được như những họa sĩ vẽ tranh minh họa cơ (dù không có năng khiếu vẽ lắm nhưng vẫn mộng tưởng). Kết quả thì tôi lại chọn mảng khác để theo. Nhưng dẫu sao, việc không thể vẽ ra những bức hình như ý muốn vẫn là một điều tôi tiếc nuối. Vậy thì bây giờ sẽ tiếp tục, với một tâm tình nhẹ nhõm hơn.

2. Những đám cưới

Tháng 9, H cưới.
Tháng 10, anh leader IT cưới, 1 bạn TK cưới.
Tháng 11, em họ cưới.

Mấy con chữ vẫn đang kẹt cứng trong cây bút như muốn hết mực, còn chúng bạn thì đã nộp bài gần hết. Bạn nghĩ, mình còn ngồi trong lớp học này đã là một điều tốt đẹp phi thường.

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018

The Summer



"So here's to you, all our friends, surely we will meet again

Don't stay away too long this time

We'll raise a glass, maybe two. And we'll be thinking of you

Until our paths cross again...maybe next time..." 

03.08

Thứ vốn nên thuộc về bạn lại đến với bạn dưới dạng một đặc ân. Chịu sự chi phối hoàn toàn từ tay kẻ khác. Bạn thậm chí không thể kháng cự hay tỏ ra bất mãn, vì bạn đạt được thứ bạn cần rồi đấy thôi. Lợi dụng, dạy dỗ, áp chế - hay cho một ván bài tâm lý của người quản lý lão luyện.

Cái sự khó chịu đến với mình như cách Th vẫn hay nói: Không dễ gì để chú cừu Bạch Dương cúi đầu.

Một trò chơi mỏi mệt và xen lẫn một chút thú vị. Hình như cách tốt nhất là khiến mình mạnh hơn nữa, để sự lựa chọn nhiều hơn nữa. Kể cả muốn lánh đục tìm trong cũng cần phải có bản lĩnh mới giành được quyền lựa chọn kia mà.

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2018

29.7

Thời tiết Hà Nội càng lúc càng khắc nghiệt. Những ngày nắng thì hệt như ngồi trong nhà kính khóa trái cửa và đốt lửa vậy, ngột ngạt đến điên người. Và khi mưa thì mưa tầm mưa tã, mưa lớn kéo dài hàng tuần chưa dứt. Đấy là còn chưa phải vào đúng tháng mưa Ngâu, như hồi năm trước mình đi tập Yoga rồi vòng đi lại vòng về vì lo mưa.

Mình muốn đi tập Yoga trở lại.

Muốn đi học vẽ. 

Muốn đi Sapa.

Bò hẹn với mình năm nay sẽ cùng đi Sapa, mà bà mẹ một con bận tới mức chưa thể xếp lịch. Ngay cả một cái hẹn đi ăn với nàng cũng chẳng dễ dàng. 

Hội bạn mình giờ đều đã thành mẹ một con, hai con hết cả rồi đấy. 

Hôm nay Su đi, chẳng nói với mình câu nào. Có cảm giác như sáng Mình ngủ dậy Su đã đi mất rồi. Su là bạn người Thái mình đã gặp khi đến biển, cao hơn mình gần cả cái đầu nhưng nhỏ tuổi hơn mình khá nhiều.

My Garden