Trái tim của mình thì mỏi mệt.
Còn những cơn đau dạ dày thì trở nên đáng sợ hơn trước.
Những lúc thế này mình cũng nên được yếu đuối một chút phải không. Sao mình cứ trơ lì không thể bộc lộ mọi thứ ra. Sao mình lại thế? Như hòn đá ven đường mặc cho tất cả giông bão kéo qua.
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2019
Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019
21.12
"Vèo một cái sắp sửa hết Giáng Sinh" Tôi nói
"Vèo một cái lại hết Tết" Tô Tô trả lời
"Vèo một cái hết đời" Em D chốt lại =)))
...
Thời tiết độ này hệt như đã vào xuân. "Mùa xuân Hà Nội là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh..." Em D đã than vãn không thôi về thời tiết đó. Cái mùa mà bước ra phố cũng lo ngại chẳng dám mang giày trắng. Rồi vài tuần nồm ẩm, không khí lúc nào cũng có mùi ẩm thấp, quần áo thì phơi mãi không khô. "Khó thở lắm" Cô nàng tổng kết.
Mà tôi thì lúc nào cũng háo hức chờ xuân. Trời vắng nắng, chỉ sáng dìu dịu. Buổi sáng hé cửa ra, chút gió lạnh mang theo hơi ẩm lướt qua làn da. Hít một hơi sâu, có cảm giác như hít cả một luồng nhựa sống vào lồng ngực.
...
Tối hôm trước G chở tôi về, mưa bụi mênh mang dưới những ngọn đèn đường. Tôi hỏi G, mười năm sau cô nàng sẽ thế nào? Tôi không thể nào hình dung ra câu chuyện của chính mình trong tương lai xa. Chẳng có dữ liệu nào cả. Từ một lúc nào đó, thay vì những kế hoạch tỉ mỉ dài hơi, tôi đem gần như tất thảy của mình cho hiện tại và tương lai gần. Luôn bây giờ, hoặc không bao giờ. Kiểu vậy.
"Vèo một cái lại hết Tết" Tô Tô trả lời
"Vèo một cái hết đời" Em D chốt lại =)))
...
Thời tiết độ này hệt như đã vào xuân. "Mùa xuân Hà Nội là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh..." Em D đã than vãn không thôi về thời tiết đó. Cái mùa mà bước ra phố cũng lo ngại chẳng dám mang giày trắng. Rồi vài tuần nồm ẩm, không khí lúc nào cũng có mùi ẩm thấp, quần áo thì phơi mãi không khô. "Khó thở lắm" Cô nàng tổng kết.
Mà tôi thì lúc nào cũng háo hức chờ xuân. Trời vắng nắng, chỉ sáng dìu dịu. Buổi sáng hé cửa ra, chút gió lạnh mang theo hơi ẩm lướt qua làn da. Hít một hơi sâu, có cảm giác như hít cả một luồng nhựa sống vào lồng ngực.
Phải một tháng nữa, mới đúng là xuân.
...
Tối hôm trước G chở tôi về, mưa bụi mênh mang dưới những ngọn đèn đường. Tôi hỏi G, mười năm sau cô nàng sẽ thế nào? Tôi không thể nào hình dung ra câu chuyện của chính mình trong tương lai xa. Chẳng có dữ liệu nào cả. Từ một lúc nào đó, thay vì những kế hoạch tỉ mỉ dài hơi, tôi đem gần như tất thảy của mình cho hiện tại và tương lai gần. Luôn bây giờ, hoặc không bao giờ. Kiểu vậy.
Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019
...
1. Thật lâu rồi, tôi mới thấy cảm giác của tình yêu tiến lại gần đến thế. Là anh ta. Chính là con người đó, tôi nghe thấy tiếng lòng mình đập lên khe khẽ như thế khi anh ta bước tới. Không giống như lần nào trước đó.
Tôi đã viết mấy dòng như thế vào một ngày giữa tháng Mười. Sự thực thì cả tháng Mười của tôi ngập tràn những suy nghĩ như thế, đó là một sự xuất hiện và chiếm hữu mạnh mẽ.
Có thể đó là một nhịp lỗi khiến tôi bối rối khá nhiều. Tôi biết là không nên, sẽ thật là khó khăn... Và bản thân tôi vẫn cảm thấy tình yêu không phải là điều tốt đẹp đối với mình. Giống như một chất gây nghiện vậy, chúng ta sẽ bị mê hoặc và chết dần chết mòn vì nó mất.
2. Tôi có một người để thích.
Tôi có một (số) người tôi vô cùng ngưỡng mộ. Không phải lấy họ làm mục tiêu theo đuổi, mà chỉ là sự xuất hiện của họ làm tôi thấy cuộc sống này nhiều ánh sáng hơn.
Có người luôn lặng im an ủi tôi, một người dù không quá quen biết.
Có những người xuất hiện đem đến rất nhiều cảm xúc mới trong cuộc sống của tôi. Và hầu hết là những cảm xúc tích cực.
3. Những ngày cuối tháng Mười rất buồn, tôi đã bị ảnh hưởng rất nhiều bởi nỗi buồn của nhiều người xung quanh. Cảm giác rất không an ổn. Tôi không viết ra nổi, chỉ là rất mệt và rất khó chịu...
Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2019
404
Chẳng hiểu sao, chuyện tình cảm luôn là chuyện khiến tôi dễ dàng bị đánh bại nhất. Khi những rắc rối trong công việc ập đến, tôi stress tới nỗi đau dạ dày tái phát, ôm bụng và khuôn mặt tái nhợt ngồi chiến đấu với công việc. Chẳng sao cả. Nhưng người cùng tôi đi qua chặng đường ngắn ngủi, kéo tôi khỏi đống rắc rối đó mới gọi tôi một tiếng chị, thì tôi thấy hệt như bị bắn trúng tim đen vậy. Khi cứ tự nhủ rằng mình đang sa chân vào vũng lầy rồi, phải rút ra ngay trước khi muộn. Thì có một lực đẩy văng bạn ra ngã thật đau...
Thế đéo nào, lại tréo ngoe đến vậy?
P/s: Ghi lại một cột mốc, để chục năm sau có ngoác mồm ra mà cười không.
Năm tôi 27 tuổi, cậu ta 25, gọi một tiếng chị mà làm tôi như bị vạn tiễn xuyên tim :((
P/s: Ghi lại một cột mốc, để chục năm sau có ngoác mồm ra mà cười không.
Năm tôi 27 tuổi, cậu ta 25, gọi một tiếng chị mà làm tôi như bị vạn tiễn xuyên tim :((
Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2019
Tạm biệt, mùa hạ
Cậu ta ăn nói xắt xéo, thường làm người ta tức anh ách. Cậu ta chẳng nhường tôi được mấy câu bao giờ. Nhưng thật ra, lúc tôi cư xử đáng giận nhất, cũng chỉ cậu ta không giận. Lúc nào cũng mỉm cười khoan dung, hệt như dỗ một đứa trẻ. Một đứa trẻ lớn xác mà chẳng chịu trưởng thành. Kể cả khi chúng tôi không thể nói chuyện nhiều như trước. Và đến cả bây giờ.
Gần 3 năm. Thời gian trôi qua chớp nhoáng, qua rồi đoạn thời gian chỉ muốn nghe lại một lần những câu tức chết người ấy. Qua rồi những ngày chỉ biết tự mình tìm tên, để cái nick ẩn danh đó khỏi trượt mất trong danh bạ. Nhưng rốt cuộc vẫn không chịu bước qua ranh giới ấy.
Và rồi một ngày cậu ta vĩnh viễn bước ra khỏi thế của tôi. Liên kết giữa chúng ta mỏng manh đến mức, khi không còn mxh, thì cũng không còn kết nối nào khác. Thật ra đã lạc nhau từ sớm, chỉ là ánh mắt không buông bỏ được.
Có thể vì không có một lời chia tay chính thức, nên tình cảm còn dừng lại mãi ở những năm tháng đó, đóng băng ở đó.
Lời chia tay đến muộn. Tôi thấy lòng mình nhẹ hơn đôi chút. Đáng ra là nên vậy từ sớm, chỉ là tôi cứ luôn không muốn chạm vào quá khứ, và chắc là, không nỡ bỏ đi nỗi day dứt đó. Vì có nó, mà còn cảm thấy mình còn lưu giữ lại được dù chỉ là một nỗi nhớ.
Mong là cậu sẽ hạnh phúc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)