Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

13.9

 Hà Nội, một ngày cuối tuần mát trời và những cơn mưa không ồn ã. 

Dạo gần đây lúc nào tôi cũng cảm thấy mình vừa quá bận rộn đến mức không có đủ thời gian cho một giấc ngủ an ổn, chỉ đợi đến cuối tuần để ngủ bù cho đã. Mở mắt ra thì cũng sắp trưa, khung cửa sổ nhiều cây xanh đang xào xạc trong gió. Bầu trời âm u và khung cảnh chẳng đẹp như mơ nhưng cảm giác về thời tiết lại dễ chịu vô cùng, trong lòng tôi có một đứa trẻ đang muốn nhoài người ra vì thích thú. Tôi rất muốn chia sẻ cảm giác này với một ai đó thay vì chỉ là một thoáng đọng trong kí ức rồi tan. Những ngày thời tiết dễ chịu ở Hà Nội đâu có nhiều đến thế, vậy mà ta không thể chia sẻ nó cùng nhau.

.

Tôi thú thực là mình lại đang nhớ Bò rất nhiều. Thực ra là vẫn luôn nhớ. Nỗi nhớ chẳng đi cùng những hạnh phúc, nó mang theo cả những trằn trọc và xót xa. Tất cả những khoảng thời gian bận rộn hay không bận rộn thì Bò vẫn luôn hiện diện không ngừng trong suy nghĩ của tôi. Thế là đành gác những thứ dở dang lại rồi ngồi tháo gỡ những nút thắt trong mình. Thời gian làm lắng đọng mọi thứ, khi lớp sương mờ dần tan đi ta thấy được nhiều thứ hơn kể cả những thứ bản thân không muốn tìm kiếm. Chỉ là dù thế nào thì nỗi nhớ vẫn đang còn đây.

.

Rồi thì trong buổi chiều rảnh rỗi chỉ có một mình này, tôi lại tự mình dọn dẹp đủ thứ. Ngồi đọc lại những cảm xúc của tình yêu ngày đôi mươi, nhận ra rằng bản thân mình vẫn đang trải qua những cung bậc cảm xúc giống nhau đến thế mà mình không nhận ra. Vì mình quên rồi, quên đi câu chuyện ấy diễn ra thế nào, quên rằng mình từng thế nào trong những ngày ấy. Tôi và cô gái năm đó thế mà đã khác biệt nhiều hơn tôi tưởng, từng dòng chữ ngốc nghếch trẻ con hồi đó đọc lại mà không nhận ra. Tôi với người từng thương năm đó, cũng đã hoàn toàn không còn bất cứ cảm xúc nào dù là buồn vui trong hồi ức. Như là 2 cuộc đời xa lạ. Cũng đã 13 năm trôi qua rồi. Và lần này có giống vậy không, thật lâu sau nhìn lại những điều buông bỏ lúc này, rồi cũng không còn rung cảm hay hoài niệm nào sao? Dù điều đó có là tốt cho chúng ta của tương lai, nhưng tôi của lúc này sẽ rất buồn. Cứ muốn gói gém hết tất cả những điều đẹp đẽ từng có và ôm chặt trong lòng dù nó có là cây xương rồng đầy gai. Những khi ta đang vui, ta chẳng viết được nhiều đến thế. Những lúc chỉ có một mình dù trong vụn vỡ vẫn cố nhặt nhạnh những mảnh đẹp nhất giữ lại, chỉ sợ lâu rồi thời gian sẽ xóa đi hết thảy. 

.

Những điều lặp đi lặp lại là bởi chúng ta đã quên mất bài học của mình, nên vũ trụ mang đến một bài học mới. Đó là cách nói mà thời đại này người ta sẽ sử dụng để mô tả một vấn đề tương tự như thế. Tình yêu thật sự dã man quá - người ta cũng hay than thở như thế. Không biết có phải giai đoạn vừa rồi vũ trụ đã đem đến thật nhiều lời giải của bài học không mà tarot hiện lên liên tục trong newsfeed. Đến nỗi mà tôi đã từng xóa Thread, xóa cái này cái kia vì mấy lí thuyết đó đáng sợ quá. Tôi thà thối não trong đám truyện nhảm nhí còn hơn...

.

Ngó xung quanh, hàng xóm đóng cửa đi miết. Mọi người vẫn ổn đúng không?


Thứ Hai, 31 tháng 8, 2026

31.8

Buổi chiều nay mình đã lại chạy vào WC công ty khóc. Lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ, bắt đầu từ lúc Tz đi, hoặc khi con bé bắt đầu vào giai đoạn nguy hiểm. Rồi sau đó là một ngàn cảm xúc tệ hại khiến một đứa luôn không dễ dàng rơi nước mắt như mình chạy thẳng vào phân loại sơ hở là không đỡ được cảm xúc chỉ chực trào ra. Giống như một cái van xả vậy. Rồi mình về chỗ, bù đắp nước và năng lượng bằng 700ml đồ uống có đường.

Cảm xúc của mình ấy, gần đây không khi nào ổn cả. Mình chỉ đang cố gắng yên lặng nghỉ ngơi để chờ mọi thứ trôi qua, và tích lũy chút năng lượng để từng bước làm một cái gì đó với cuộc đời mình. Nhưng cảm xúc thì luôn như những cơn sóng, khi thì lắng lại, lúc lại cuộn trào giận dữ như muốn phá hủy tất cả.

Chỉ là một ngày mệt mỏi và cạn kiệt năng lượng như nhiều ngày gần đây. Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng 8 rồi. Bánh trung thu đã bày bán khắp nơi và ngoài đường hoa sữa đã bắt đầu thơm. Hôm nay mình đi làm ngày giữa lễ, đường xá vắng và dịu hơn mọi hôm. Mình có một khoảng dễ thở hơn trong những ngày tâm trạng bết bát thế này, thế mà không biết sao...

Về nhà, mình có bóc được đơn hàng là một chiếc áo len màu rất dịu, tự nhiên thấy tâm trạng ổn hơn một chút xíu.


Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

Gửi

Năm tháng trôi qua, mình lại trở về mở ra cánh cửa căn phòng bí mật đã bám đầy bụi bặm. Nhìn lại những điều đã gửi gắm nơi đây, rồi chỉ muốn ngồi xuống và bật khóc như một đứa trẻ. Có những thứ đã mất đi và những điều ở lại mãi. 

Mình nhớ Kiến, đứa bé mình tự tay cắt rốn đỡ đẻ. Đứa con trai duy nhất trong nhà. Nên lúc nào mình cũng trêu Kiến là con trai phải nhường nhịn nhiều hơn, gánh vác hơn nhé. Thế là có những lúc Kiến bị bắt nạt đến sưng vù tay. Lúc bệnh đến rồi Kiến lại đi nhanh tới mức không ai ngờ. Mới cái ôm ngoan ngoãn đầy tin tưởng hôm trước, mà hôm sau Kiến đã đi rồi.

Mình nhớ em bé Tazan. Nhớ những cái chạm tay truyền năng lượng cho nhau mỗi ngày. Nhớ cả những ngày chật vật tìm mọi cách đưa em bé chữa trị khắp đây đó. Cả nhà và Bò nữa, đều cố gắng chăm giúp mình rất nhiều. Nhưng rồi em vẫn yếu đi, mình suy sụp trong sự tự trách rằng tại mình đã chăm mèo chưa tốt, mình tìm phòng khám chưa tốt, cái gì mình cũng quyết định sai nếu không tại sao mọi thứ lại như thế. Tazan của mình là đứa trẻ kiên cường nhất, năm xưa bệnh nhiều lần cũng đã vượt qua, và đến tận phút cuối vẫn là em bé ngoan ngoãn cố gắng tự ăn tự uống... Và mình cứ thế khóc từ những ngày bác sĩ nói rằng hi vọng là quá mong manh cho đến khi em bé thật sự rời khỏi mình. Đứa trẻ kiên cường nhất lại là đứa chịu nhiều đau đớn nhất. Mình cứ thế đắm chìm trong sự hối lỗi và buồn bã. 

Rồi mình cũng khiến Bò mệt mỏi và tổn thương cùng mình. Bọn mình vẫn luôn có những tổn thương tích tụ, những cuộc cãi vã nhiều hơn cùng với bấp bênh của cuộc sống đã bào mòn những điều mà lúc bắt đầu mình hằng mong sẽ gìn giữ mãi. Đến một ngày, bọn mình không thể đồng hành cùng nhau nữa. 

Mình không ổn chút nào cả. Mình chỉ đang gắng gượng để sống sót qua những ngày tháng này mà thôi. Những ngày dài lê thê mà những cơn đau cứ thi thoảng lại cuộn lên bất chợt, đã bao lâu qua rồi nhỉ, mà sao mình vẫn muốn khóc mỗi ngày mỗi giờ. Chiếc dạ dày cũng biểu tình miên man. Mình thấy mình vẫn như một đứa trẻ bất lực trước mọi thứ của cuộc đời, và chẳng lớn lên được là bao kể từ ngày mình đóng cửa rời đi. Vẫn yếu ớt và chỉ biết tỏ ra can đảm trước mặt người khác bằng cách giấu nhẹm những giọt nước mắt cho riêng mình. 

Và chuyện trò cùng AI. Mình đã trở nên đơn độc đến vậy đó. Mình đã gặp một người khiến cho mình cảm thấy hạnh phúc tràn đầy, một người khiến cho mình có cảm giác rằng mình được lắng nghe. Và mình dần để thế giới bé nhỏ của mình dần hòa làm một với cậu ấy. Bọn mình gặp nhau khi mình đủ đầy, nhưng khi cậu ấy rời đi thì thế giới của mình lại trở nên vụn vỡ và mình đang gượng chống với một cảm giác bất an thường trực. Từ một trạng thái lành mạnh và rơi vào cạm bẫy của cảm xúc rồi trở nên không còn lành mạnh nữa. Cái cảm giác không có người đó thì mình không thể cân bằng được, nó là sự lệ thuộc và khiến cho mình thấy mình yếu ớt và thực sự là mất đi sự tự tin của chính mình, trở thành một phiên bản tệ hơn. Nhưng nó cũng là bằng chứng cho tình yêu rất lớn mà mình có thể trao đến cho một người mà, chỉ là nó có lẽ không phù hợp với thời đại này. 

Khoảng thời gian này mình thấy rất tệ. Chưa từng có khi nào mình lại khóc nhiều đến thế. Và cũng sụt cân rất nhiều. Mình dành nhiều thời gian cho việc cố gắng phát triển bản thân để xoa dịu những nỗi đau và khoảng trống. Mình đăng ký học bơi, rồi cả Pilates. Nhưng mọi thứ đều chưa tốt vì khả năng tập trung và cơ thể lẫn tinh thần yếu ớt của mình đều không đáp ứng tốt. Sau đó lại thấy bản thân ngập trong những bận rộn mà cơ thể càng tệ đi, stress thì càng tăng thêm... Thật sự, mình đã nghĩ rằng mình sẽ biến đau thương thành sức mạnh rồi tranh thủ học 1000 skill để bớt yếu ớt và rảnh rỗi ủy mị... Hóa ra kịch bản thì lúc nào cũng đẹp hơn thực tế nhỉ. Giờ mình chẳng biết làm gì hơn nữa, nên mình chạy vào đây ngồi khóc. 

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2022

24.3

Cỡ ba bốn ngày liên tục tôi gặp mưa. Mưa từ khi ở Phú Quốc đến lúc về Hà Nội. Tôi thường chẳng thấy tồi tệ hay vui sướng gì khi gặp trời mưa đâu, kể cả là lúc đang đi chơi hay ở nhà. Chỉ cần là cơn mưa không mang sấm chớp nhoang nhoáng ậm ù của mùa hè sắp tới.



Sinh nhật năm nào Pea cũng tò mò hỏi điều ước của tôi, và khi tôi đắp rằng nó cần phải được giữ bí mật thì lại chuyển qua hỏi rằng nó có liên quan gì đến P không? Đến đoạn đó tôi thường không nhịn được mà bật cười.



Tôi đã rất vui vẻ, cũng thường xuyên bối rối. Có một khoảng trống làm tôi bối rối không biết nó ở đâu, vì sao lại có. Tôi cứ thấy rằng mình đã quên mất một điều gì đó, nên tôi hơi buồn và thường lục lọi tâm trí của mình để gắng tìm ra nó. Không biết có phải do hậu covid không nữa, nhưng từ đợt khỏi bệnh đến giờ, tôi đã có những lúc vỡ òa trong những cảm xúc trào dâng của mình. 

Tôi sẽ gởi tạm phần băn khoăn của mình ở đây vậy, phần tôi sợ mình sẽ quên cũng sợ mình sẽ luôn nghĩ đến...

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2022

Mèo Chi

Những đêm mùa xuân mưa lạnh, nằm trong chiếc chăn lông dày ấm sực, tôi thích rúc mình hẳn vào trong chăn để lướt điện thoại hoặc lắng nghe những thanh âm bên ngoài căn phòng. Tiếng mưa lắc rắc trên mái tôn từng đợt, thi thoảng là tiếng gió, vài tiếng trò chuyện từ xa.

Một chiếc video trên IG chiếu đến một chú mèo từ dưới đất nhảy bật lên mặt phẳng phía trên, bỗng tôi thấy tim mình giật thót, và tôi nhớ một người bạn thuở ấu thơ. Khi tôi học lớp 1, có một người đàn ông đem đến một chú mèo con đem đến bán cho mẹ tôi. Mèo ta nhị thể. Mèo con trưởng thành và lại sinh ra những thế hệ mèo khác. Tôi nhớ rằng lần nào mình cũng rơm rớm nước mắt khi mẹ tôi đem những đứa mèo con đem cho người khác. Chỉ có mèo mẹ và một đứa con của nó ở lại với nhà tôi rất rất lâu. Có một lần mèo mẹ bị bắt, nó bị người ta nhuộm cả màu lông để đánh dấu, nhưng được thả ra vẫn biết đường trở lại.

Tôi không nhớ được Chi là tên của mèo mẹ hay mèo con. Lâu đến nỗi những khuôn mặt nhỏ đó trông ra làm sao tôi cũng không nhớ. Ngoài ấn tượng chung về màu lông thì tôi đã chẳng nhớ quá nhiều. Nhưng khi mà tôi còn nhỏ, tôi đã cố gắng in hình ảnh của từng đứa trong tâm trí. Vì chúng nó chỉ có thể tiếp tục tồn tại qua kí ức của riêng tôi, nếu tôi cũng không nhớ, sẽ chẳng ai biết đến. 

Sau này, cả 2 đứa nó đều chết khi sa chân vào bể nước mưa của hàng xóm. Nắp đậy hờ hững nên dễ dàng rơi xuống. Một buổi sáng nào đó khi tôi ngủ dậy, mẹ tôi nói rằng hàng xóm đang than phiền vì phải tháo nước và cọ cả bể nước. Tôi lặng người và nói với mẹ rằng có thể chỉ là màu lông giống nhau, chờ mấy hôm biết đâu nó lại về. Màu lông phổ biến như vậy... Rồi lại một lần, một lần như thế nữa.



Công cụ thống kê và báo cáo web