Thứ Hai, 7 tháng 1, 2019

7.1

"Hăm chín rồi người bạn
Chúng ta đã già hết cả, mà vẫn còn quá ư là chuyện để chán sao?"

Buổi sáng ra đường khoác vội chiếc áo gió đi làm, đến nơi đã thấy hơi ẩm. Đường phố sớm nay làm tôi nhớ đến Thành Phố Sương vẫn thường nghe của Hà Anh Tuấn. Cả thành phố mịt mờ trong sương. Mưa không rõ hạt. Kiểu thời tiết này làm tôi dễ chịu hơn so với vài hôm trước đó. Những ngày hanh khô, chỉ lười biếng dưỡng da và uống nước một chút thì mặt đã kinh khủng như hiện giờ.

Không biết có phải tại thời tiết, mà tôi thấy buồn quá. Tôi thấy mình như một chú cá nhỏ giữa biển khơi, chênh vênh vô định. Không một nỗi nhớ nào từ quá khứ, không một hình dung nào về tương lai, không một mơ ước nào ...

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018

31.12

1. Ở đây người ta vẫn ăn thịt chó.

Mà tôi cũng chẳng biết ở đâu trên đất nước này người ta thống nhất bài xích việc ăn thịt chó, ghét những kẻ giết thịt chó mèo như những quân man rợ. Ở đâu đã làm được điều đó một cách hoàn toàn?

Dăm ba năm trước ở chỗ tôi, có dãy phố mà người ta chỉ chuyên bán thịt chó. Đi qua những chợ, những hàng quán bán đồ ăn buổi chập tối, cách vài quán thịt lợn cũng dễ dàng nhìn thấy vài quán bán thịt chó. Có những con chó chỉ nuôi để đến ngày giỗ năm ấy tròn vẹn vài mâm cỗ.

Bây giờ thì ít hơn rất nhiều, nhưng vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt. Sáng nay xây mộ bà tôi, nhà cô chú tôi làm vài mâm cơm. Gần ba chục người lớn trẻ con quây quần, thức ăn chính là con chó đen của nhà. Thằng bé út khóc rồi đi làm không ăn cơm. Mấy đứa trẻ con rán trứng, mua bánh mì phết pate qua bữa.

Tôi lại nhớ mấy năm trước, con mèo lông xù nhà cô chú nuôi đẻ, cô cho tôi một mèo con kèm cả mẹ. Mèo con mới dứt sữa thì mèo mẹ đã lại có bầu. Đẻ được mấy hôm, con Xù đi mất. Cô tôi báo nó về đấy. Rồi từ đó phát hiện nó đi đi về về suốt, tối lặn lội chạy cả quãng đường về nhà cũ bên đấy. Sáng lại về chăm con. Thương nó nhớ nhà, tôi không bắt lại nữa. Bẵng đi một đoạn không thấy nó, cô tôi bảo chú tôi đem nó thịt rồi.


2. Ở đây cây xanh càng ngày càng ít.

Hồi chúng tôi còn bé, chẳng mấy khi đi đâu xa ngoài dãy phố này. Khi ấy vẫn còn là làng, là con đường đá với những khóm tre xanh rì rào, những cây cao chen nhau ngay đầu đường và những khoảng đồng rộng mênh mông xanh ngát. Lớp tôi học còn có thể trông xa xa thấy những dàn đậu cô ve xanh biếc, thấy cà chua chín đỏ lấp ló trong lùm cây xanh... Đôi khi mọi người đi thật xa và lưu lại được vài bức ảnh như vậy, nhưng điều đó đã in khảm trong tâm trí bọn tôi từ lâu. Chẳng đâu xa cả, nơi tôi sống ngày xưa mang dáng vẻ như thế. Chỗ chúng tôi là ngoại ô thành phố, khi ấy chưa sát nhập vào nội thành.

Tôi mơ mộng nghĩ về nội thành như những câu thơ trong sách, như những bài hát mà Hồng Nhung vẫn hát... Để rồi khi lớn, tìm hoài mà chẳng thấy cảnh thơ. Và dần dà, mỗi khi có một dự án mới thì nơi đây lại bớt xanh một ít.

Thành phố này đang làm gì thế nhỉ, sửa sang xây dựng chẳng bằng được ai, mà chỉ thấy bầu không khí thêm ngột ngạt mỗi ngày.


3. Có thể cậu chưa từng biết, cũng sẽ không bận tâm, nhưng nếu cậu biến mất khỏi cuộc đời này thì hình như mình cũng không còn muốn tiếp tục nữa. Như những hành tinh xa xôi chỉ từng biết đến nhau bằng những tia sáng mỏng manh, nhưng lại là chỗ nương nhờ tinh thần cuối cùng.




Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

30.12

Dạo gần đây, tôi có nhiều cảm xúc tiêu cực quá.


Tôi thấy mệt mỏi với cả gương mặt của mình, nụ cười của mình. Đằng sau khuôn mặt mỉm cười ấy, tầm hôn tôi đang vụn vỡ. Th bảo, những người như thế trông ngốc nghếch lắm, họ làm điều mà họ không thích, cũng chẳng ai bắt buộc họ cả. Nhưng tôi thì thấy khuôn mặt khóc lóc không hợp với tôi lắm, mà khuôn mặt bình thường không cười của tôi cũng đã đủ dọa người rồi.


L gọi cho tôi, sau một hồi lâu biệt tăm. Khi Fb của cậu ấy biến mất, số điện thoại cũng thay đổi... tôi nhận ra rằng mối liên hệ giữa chúng tôi có thể cắt đứt dễ dàng như thế. Một khoảng thời gian mang đến những trải nghiệm khác nhau cho chúng tôi, nhưng cảm xúc nhận lại vẫn giống nhau nhiều đến vậy. Thứ thiết tha mong muốn nhất cũng vậy. Tựa như một trong những mối quan hệ thân thiết nhất, cũng lại chỉ như một tín hiệu từ nơi xa lạ, lúc nhìn lại chỉ thấy mình vẫn đang lẻ loi trơ trọi một mình trong bóng tối.


Tôi muốn dừng hết mọi thứ lại, đi vài nơi chưa từng đến, trải nghiệm những điều chưa từng.



Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018

18.11

"Khi nào nghe Rock ngấm nhất?"

Với tôi thì là những khi cảm thấy trống rỗng như lúc này.



Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

6.9


Ngày mai, mọi thứ sẽ tốt hơn phải không?

Khi mình 20, lúc mình thấy đau đớn, cả cơn đau òa vào từng ngóc ngách trong tâm hồn mình. Khiến mình chỉ muốn hét lên thật lớn, giàn dụa, giằng co. Mọi thứ chân thật và rõ ràng hơn so với bây giờ. Nhưng nỗi đau dù đến thế nào đi nữa, mình biết nó sẽ trôi qua, mọi thứ sẽ dịu lại. Mình còn một khoảng thời gian rất dài để làm lành những vết thương.

Khi mình chạy gần đến vạch kim 30, chỉ riêng việc thời gian trôi đi cũng đã để lại trong lòng những bất an, những điều quý giá đang dần biến mất. Nỗi buồn của mình thì ở lại, ngụp lặn cùng những trận bất an.

Mình chưa bao giờ thực sự ổn cả, dù thời gian đã trôi qua nhiều như thế. Mỗi khi có một việc gì đó tồi tệ xảy ra, tất cả những thứ mình giấu kín sẽ trỗi dậy nhấn chìm mình.




My Garden