Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

...


1. Thật lâu rồi, tôi mới thấy cảm giác của tình yêu tiến lại gần đến thế. Là anh ta. Chính là con người đó, tôi nghe thấy tiếng lòng mình đập lên khe khẽ như thế khi anh ta bước tới. Không giống như lần nào trước đó.

Tôi đã viết mấy dòng như thế vào một ngày giữa tháng Mười. Sự thực thì cả tháng Mười của tôi ngập tràn những suy nghĩ như thế, đó là một sự xuất hiện và chiếm hữu mạnh mẽ.

Có thể đó là một nhịp lỗi khiến tôi bối rối khá nhiều. Tôi biết là không nên, sẽ thật là khó khăn... Và bản thân tôi vẫn cảm thấy tình yêu không phải là điều tốt đẹp đối với mình. Giống như một chất gây nghiện vậy, chúng ta sẽ bị mê hoặc và chết dần chết mòn vì nó mất.


2. Tôi có một người để thích.

Tôi có một (số) người tôi vô cùng ngưỡng mộ. Không phải lấy họ làm mục tiêu theo đuổi, mà chỉ là sự xuất hiện của họ làm tôi thấy cuộc sống này nhiều ánh sáng hơn.

Có người luôn lặng im an ủi tôi, một người dù không quá quen biết. 

Có những người xuất hiện đem đến rất nhiều cảm xúc mới trong cuộc sống của tôi. Và hầu hết là những cảm xúc tích cực.


3. Những ngày cuối tháng Mười rất buồn, tôi đã bị ảnh hưởng rất nhiều bởi nỗi buồn của nhiều người xung quanh. Cảm giác rất không an ổn. Tôi không viết ra nổi, chỉ là rất mệt và rất khó chịu...






Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2019

404

Chẳng hiểu sao, chuyện tình cảm luôn là chuyện khiến tôi dễ dàng bị đánh bại nhất. Khi những rắc rối trong công việc ập đến, tôi stress tới nỗi đau dạ dày tái phát, ôm bụng và khuôn mặt tái nhợt ngồi chiến đấu với công việc. Chẳng sao cả. Nhưng người cùng tôi đi qua chặng đường ngắn ngủi, kéo tôi khỏi đống rắc rối đó mới gọi tôi một tiếng chị, thì tôi thấy hệt như bị bắn trúng tim đen vậy. Khi cứ tự nhủ rằng mình đang sa chân vào vũng lầy rồi, phải rút ra ngay trước khi muộn. Thì có một lực đẩy văng bạn ra ngã thật đau...

Thế đéo nào, lại tréo ngoe đến vậy?

P/s: Ghi lại một cột mốc, để chục năm sau có ngoác mồm ra mà cười không.

Năm tôi 27 tuổi, cậu ta 25, gọi một tiếng chị mà làm tôi như bị vạn tiễn xuyên tim :((


Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2019

Tạm biệt, mùa hạ



Cậu ta ăn nói xắt xéo, thường làm người ta tức anh ách. Cậu ta chẳng nhường tôi được mấy câu bao giờ. Nhưng thật ra, lúc tôi cư xử đáng giận nhất, cũng chỉ cậu ta không giận. Lúc nào cũng mỉm cười khoan dung, hệt như dỗ một đứa trẻ. Một đứa trẻ lớn xác mà chẳng chịu trưởng thành. Kể cả khi chúng tôi không thể nói chuyện nhiều như trước. Và đến cả bây giờ.


Gần 3 năm. Thời gian trôi qua chớp nhoáng, qua rồi đoạn thời gian chỉ muốn nghe lại một lần những câu tức chết người ấy. Qua rồi những ngày chỉ biết tự mình tìm tên, để cái nick ẩn danh đó khỏi trượt mất trong danh bạ. Nhưng rốt cuộc vẫn không chịu bước qua ranh giới ấy.


Và rồi một ngày cậu ta vĩnh viễn bước ra khỏi thế của tôi. Liên kết giữa chúng ta mỏng manh đến mức, khi không còn mxh, thì cũng không còn kết nối nào khác. Thật ra đã lạc nhau từ sớm, chỉ là ánh mắt không buông bỏ được.


Có thể vì không có một lời chia tay chính thức, nên tình cảm còn dừng lại mãi ở những năm tháng đó, đóng băng ở đó.


Lời chia tay đến muộn. Tôi thấy lòng mình nhẹ hơn đôi chút. Đáng ra là nên vậy từ sớm, chỉ là tôi cứ luôn không muốn chạm vào quá khứ, và chắc là, không nỡ bỏ đi nỗi day dứt đó. Vì có nó, mà còn cảm thấy mình còn lưu giữ lại được dù chỉ là một nỗi nhớ.


Mong là cậu sẽ hạnh phúc.



Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2019

...

"Hình như có người gõ canh

Mở toang cửa sổ một vành trăng non

Hình như có tiếng cười giòn

Hình như chai rượu chả còn mấy ly


Hình như có kẻ qui y

Hình như thức giấc bởi vì tiếng chuông

Sợi tóc buông đời có buông?

Nửa đêm vì một lời suông mà buồn"

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2019

2.8

Mưa rích rắc. Cả ngày trời mưa. Buổi trưa chúng tôi rủ nhau lên hồ chơi. Gần đây tôi không thường từ chối những cuộc hẹn nữa. Cũng không cảm thấy bản thân bị o ép. Chỉ là tôi vẫn không muốn nói chuyện nhiều lắm. Và vẫn cứ mong đợi những điều khác hơn.

Thay vì là một mảnh ghép lạc lõng trong sự ồn ào tấp nập. Giá như trên tay tôi có cuốn sách hay cây bút chì, cuốn sổ. Giá như bên cạnh tôi cũng có một người chuyên chú vào một công việc như thế. Không nói chuyện yêu đương, không than vãn sự đời.

Chắc là vì gần đây, tôi cảm thấy cuộc sống của mình stress, và nhàm chán nhiều quá.

...


Tôi cứ bực bội anh ta, rồi lại không muốn vĩnh viễn bỏ quên anh ta.

Tôi biết mình ghét anh ta cũng như cảm giác chán ghét sự bất lực của chính mình.

Tôi đã sợ việc tiết lộ những cảm xúc tiêu cực từ bản thân, rồi lại bưng bít không nổi nó.

Từ lúc nào đó, tôi cảm thấy nỗi buồn hay những cảm giác trào dâng trong lòng mình như một cơn bệnh. Tôi hoài nghi cảm xúc của chính mình.

Tôi đang ốm, và chỉ chực chờ muốn khóc. Tôi ghét việc phải kìm nén, cũng ghét những lúc cảm thấy bản thân mình mang những cảm xúc như một đứa trẻ thế này.