Thứ Hai, 7 tháng 1, 2019

7.1

"Hăm chín rồi người bạn
Chúng ta đã già hết cả, mà vẫn còn quá ư là chuyện để chán sao?"

Buổi sáng ra đường khoác vội chiếc áo gió đi làm, đến nơi đã thấy hơi ẩm. Đường phố sớm nay làm tôi nhớ đến Thành Phố Sương vẫn thường nghe của Hà Anh Tuấn. Cả thành phố mịt mờ trong sương. Mưa không rõ hạt. Kiểu thời tiết này làm tôi dễ chịu hơn so với vài hôm trước đó. Những ngày hanh khô, chỉ lười biếng dưỡng da và uống nước một chút thì mặt đã kinh khủng như hiện giờ.

Không biết có phải tại thời tiết, mà tôi thấy buồn quá. Tôi thấy mình như một chú cá nhỏ giữa biển khơi, chênh vênh vô định. Không một nỗi nhớ nào từ quá khứ, không một hình dung nào về tương lai, không một mơ ước nào ...

2 nhận xét:

  1. Chỉ còn là hiện tại thôi...
    Năm mới có mới không?

    Trả lờiXóa
  2. Cô Mèo dạo này buồn thế nhỉ! Lúc cô nói cô như chú cá nhỏ ở biển khơi, tôi lại nhìn chú chim trên hình nền blog của cô...sao nó buồn vậy. Hay là cô thử coi 1 bộ phim vui tươi nào đó xem sao?

    Trả lờiXóa

My Garden